Thời tiết mùa hè rõ ràng là phải nóng gay gắt không chịu nổi, thế nhưng ngày hôm nay lại nắng đẹp một cách lạ thường, không hề oi bức, chỉ có ấm áp tràn về.
Khu rừng rậm kia vang lên *đoàng* một tiếng súng, chim chóc bay ríu rít, sau đó tất cả trở về quy củ cũ, như là chưa từng xảy ra điều gì vậy.
Trong giữa đám người mặc áo đen, xuất hiện một đứa trẻ nhỏ tầm sáu tuổi. Đứa trẻ này đẹp đến như vậy, vô cùng mĩ lệ như đứa con cưng của trời. Da của nó rất trắng, dường như còn đẹp hơn cả con gái. Mũi cao nhỏ gọn, môi mỏng hồng hào của một đứa trẻ. Rõ ràng đẹp đến đáng yêu như vậy, nhưng cả người lại toát ra hơi thở chết chóc như vậy.
Cậu bé xoay người quay đi, bàn chân đi giày đen đạp lên dòng máu đỏ tươi nhưng cũng không làm vướng bận. Ra đến bìa rừng, cậu bé đột ngột dừng lại, ánh mắt đen sâu hun hút lạnh nhạt hờ hững đến đáng sợ hướng về phía vừa phát ra tiếng thút thít kia. Thông qua tán lá cây nhỏ thưa thớt, cậu bé nhìn thấy một nửa tấm vải hồng và một bàn chân nhỏ bé tinh xảo.
“Ai ở đó?”
Giọng cậu bé khàn khàn mang theo tư vị của trẻ con, vô cùng ấm áp mà cũng thật lạnh lẽo. Đáp lại là một tiếng thút thít thật nhỏ nhẹ như mèo kêu của cô bé kia:
“Làm ơn… cứu…”
Tiếng khóc nhỏ nhẹ như mèo kêu, thanh âm hòa cùng gió đi vào tai cậu bé, đến gần mới phát hiện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-trieu-lac-hi/3460346/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.