Phỉ Đan bên cạnh vỗ vào vai Lệ Trâm một cái xem như động viên, “Lệ Trâm, hỏng lần này chúng ta liền còn lần khác, không cần phải buồn”
Lệ Trâm là một người thích chế tạo thuốc, từ thuốc bổ cho đến thuốc độc. Thuốc cô thuờng chế tạo là các loại thuốc trung y, thỉnh thoảng sẽ chế tạo những thuốc đông y. Số thuốc đó sẽ được đưa vào quân đội hoặc công bố ra thị trường.
Lệ Trâm được giao trọng trách chuẩn bị đề xuất dự án mới. Thật không ngờ trong lúc chế tạo thuốc lại phản tác dụng, hỏng bét, công sức ba ngày làm việc liên tiếp liền xem như đổ sông đổ biển.
Lệ Trâm dù mệt nhưng gương mặt vẫn cười tươi: “Cảm ơn Phỉ Đan. Em. có chút mệt, em về trước”
“Khoan” Phỉ Đan gọi với lại một tiếng, sau đó nhìn sắc mặt của Lệ Trâm, nghiêm túc nói: “Lệ Trâm, có phải giữa em và anh ta xảy ra chuyện gì không? Nói cho chị nghe”
Từ khi Lệ Khiết Minh chuyển đến kí túc xá, Đông Dịch cũng không còn thường xuyên qua lại với Lệ Trâm nữa. Điều này mặc dù làn cho nhiều người ngạc nhiên nhưng cũng không dám tò mò thắc mắc. Giờ nghe Phỉ Đan nói lại như vậy, sắc mặt Lệ Trâm không thoát khỏi cứng đờ, sau đó lấy lại tinh thần, nói: “Chúng em vốn rất bình thường mà, sao chị lại hỏi vậy?”
Haiz..
Khẽ thở dài một tiếng, Phỉ Đan mang khuôn mặt bất đắc dĩ nói: “Em biết anh ta không hề yêu em, anh ta chỉ muốn lợi dụng em để tiếp cận với em gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-trieu-lac-hi/3460327/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.