"Câm miệng? Hoàng tử là người mà các ngươi có thể tùy ý vũ nhục sao? Người nào cho các ngươi lá gan đó? Ta hơn mười năm không có gặp người nhà rồi, ta còn không biết những người thân trong gia đình kia có còn sống hay không? Lúc trước bổn cung là bởi vì một xâu tiền đồng nên mới bị bán. Một xâu tiền đồng có thể sống bao lâu? Nhà ta có tới mười mấy người, liền một chút tiền đồng đó, có cố lắm cũng chỉ qua được hơn mười ngày mà thôi. Hừ? Nghĩ muốn giả mạo mẫu thân bổn cung?" Trương Vân Nguyệt lạnh lùng nhìn người đàn bà kia, nàng biết rõ đối phương là mẫu thân của cái thân thể này, nếu như cái gia đình đó vì thiếu tiền mà tới cửa, nàng không ngại giúp một tay, coi như là báo hiếu cho thân thể này.
Nhưng thay vào đó toàn thể cái gia đình đó lại không chút tốt đẹp gì. Muốn tính toán nàng? Nằm mơ. Kể như nàng không vì bản thân mà suy nghĩ, cũng phải vì nhi tử của mình mà suy nghĩ, làm sao có thể để cái người này làm ảnh hưởng tương lai của con trai nàng được.
Chỉ là có lúc chuyện trong thiên hạ không phải là người muốn không xảy ra thì nó sẽ không xảy ra.
"Ta là ai chứ? Ngươi nói xem làm sao mà không được hả? Vậy ta sinh đứa con gái như ngươi làm cái gì? Ngươi là ta sinh ra? Ta muốn giáo huấn thế nào thì liền giáo huấn thế ấy, ông trời xuống đây cũng không quản được ta?" Trương phu nhân nhìn Trương Vân Nguyệt, sắc mặt đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-quan-sung-hoang-hau-khong-de-choc/1297172/chuong-105-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.