Buổi tối được mời đến đồn cảnh sát uống cà phê, hoàn toàn không phải là trải nghiệm tốt đẹp gì.
Cảnh sát đang hỏi khẩu cung, có câu Tô Hợp Hoan trả lời có câu không, dần dần mệt mỏi gục ở trên bàn. . . . . . Thành thật mà nói, cô có hơi sợ.
Mặc dù Boss là người bị hại, nhưng anh cũng là chủ mưu, cô không biết nên giải thích thế nào với cảnh sát, nếu như cô nói Boss muốn cô lấy bình hoa đập mình, cảnh sát có nghĩ cô bị điên không?
Đột nhiên cảnh sát đứng dậy đi ra ngoài, cô gục xuống bàn không nhúc nhích, cho đến khi anh ta quay lại gọi cô.
"Cô Tô, cô có thể đi được rồi."
Ơ?
Cô hơi sững sốt, không có hơi sức ngẩng đầu, liếc mắt nhìn thấy ngoài cửa, Lạc Dịch đang đàm phán với một vị cấp cao, sau đó hai người bắt tay, anh đi tới chỗ cô.
"Hợp Hoan." Trên gương mặt lộ ra nụ cười khiến người ta yên lòng, anh đưa tay:”Tới đây.”
Cô giống như bị thôi miên, bỗng chốc đứng lên, chạy về phía anh, vùi vào lòng anh, ôm anh thật chặt.
"Đừng sợ, không sao chứ?" Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng của cô, tiếp cho cô sức lực, để cho cô yên tâm.
"Em biết rõ. . . . . ." Cô nghẹn ngào nức nở nói.
"Biết cái gì?"
"Em biết anh sẽ đến. . . . . ."
Lạc Dịch cười.
Một đêm rối loạn, anh còn có rất nhiều chuyện phải làm, chạy ra ngoài sân bay, hộ tống phu nhân lo lắng trở về nhà họ Lôi; chạy một chuyến đến bệnh viện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-nguoi-tinh-ngot-ngao/1533560/chuong-8-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.