“Đừng nói đùa.” Tống Huỳnh mơ mơ màng màng đập anh một cái, tay bị khống chế, cả người mềm mại không có sức, ngay cả bị bế về nhà thế nào cô cũng không biết rõ.
Đến khi được thả xuống lại, cô đã ở trên giường của mình.
Thân hình cao lớn theo đó đè xuống, giọng nói của người đàn ông trầm thấp, trong dồn dập xen lẫn trêu đùa: “Camera đâu? Mở thế nào?”
Mặt Tống Huỳnh đỏ bừng, cô cắn môi đỏ không chịu nói chuyện.
“Hay là bây giờ đang mở rồi?” Anh cố ý vô tình liếc về phía giá sách kia.
Tống Huỳnh tức giận đến nỗi cắn một miếng lên vai anh, răng nanh dùng sức bặm vào, giọng điệu mơ hồ: “Còn nói bậy nữa thì đi ra ngoài.”
Anh nhịn đau, vẫn cười: “Được rồi được rồi, anh sai rồi, không trêu em nữa.”
Cô vẫn không buông miệng.
“Cắn nghiện rồi à? Em còn như vậy, anh đây cũng...” Anh thì thầm bên tai cô lác đác vài lời, cô bỗng dưng mở to hai mắt, đôi mắt ửng đỏ buông anh ra.
Cô nhỏ giọng nói thầm: “Không biết xấu hổ...”
Anh cười khẽ, cũng không phản bác, nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ, khiến cô lăn qua lộn lại, thủy triều trào dâng, không biết bao lâu mới dần dần lắng lại.
Ngủ đến nửa đêm, trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được anh lại tới một lần nữa.
Quá mệt mỏi, Tống Huỳnh cũng không nhớ rõ mình có phối hợp hay không, dù sao cũng là lười biếng không cần nhúc nhích, thậm chí còn thầm nghĩ xấu: Cho anh mệt chết!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588279/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.