Lục Thiệu Tu đứng ở cửa nhà Tống huỳnh, mặt đối mặt với cánh cửa đang đóng chặt, bỗng nhiên sinh ra một cảm giác bất lực.
Bây giờ anh không biết mật khẩu, cũng không vào được.
Vừa rồi giọng nói anh nghe được trong điện thoại rõ ràng là đàn ông, ngay cả là ai anh cũng có thể nghe ra.
“Tôi nói mật khẩu cho anh, anh vào dẫn chó đi chơi đi.” Tống Huỳnh nói trong điện thoại như vậy.
Wechat nhận được một dãy số.
Lục Thiệu Tu nhìn, ý cô đây là còn muốn ở lại bên ngoài lâu ư?
Anh dửng dưng mở miệng: “Vậy em cứ chơi thong thả.”
Điện thoại bị cúp.
Tống Huỳnh sửng sốt vài giây, thả điện thoại lại vào trong túi, cùng Trần Sở Lãng đến quầy hàng nhỏ ăn lẩu cay.
Mèo ngửi được mùi thơm, cứ kêu meo meo, chủ tiệm lẩu cay là một cặp vợ chồng già, cảm thấy mèo đáng yêu, chủ động lấy một xiên thịt muốn cho mèo ăn.
Trần Sở Lãng ngăn cản với giọng nói ấm áp: “Mèo không ăn được quá mặn, chủ tiệm cho cháu đi, cháu thích ăn cái này.”
Chàng trai cười tủm tỉm, giọng nói trong trẻo, ánh mắt sáng ngời, tỏa ra ánh sáng dịu dàng mạnh mẽ, Tống Huỳnh nhìn ra cậu thật lòng thích động vật nhỏ, đồng thời cũng chú ý cảm xúc của chủ tiệm tốt bụng, không để người ta ngại ngùng.
Là một chàng trai tốt.
Nếu không nói mấy lời kỳ quái thì càng tốt.
Tống Huỳnh có hơi khó xử, không biết nên từ chối cậu ấy thế nào, khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588273/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.