Lục Thiệu Tu tránh còn không kịp, coi bát bún đó như bom nguyên tử, không chỉ bản thân không ăn, cũng không cho Tống Huỳnh ăn, cuối cùng hai người đi ra ngoài ăn cơm.
Lên xe, sắc mặt Lục Thiệu Tu vẫn không tốt: “Bình thường cô ăn thứ này?”
Cái gì gọi là “thứ này”, như thể đồ cô ăn đều là rác, tuy vừa rồi ánh mắt Lục Thiệu Tu nhìn bát bún kia... Quả thực không khác nhìn rác rưởi lắm.
Tống Huỳnh thắt dây an toàn xong: “Không phải đâu, thường thì cũng sẽ đặt cơm hộp.”
Lục Thiệu Tu bảo tài xế đi trước, tự mình lái xe, anh ngồi dựa về sau, tay dài chân dài có thể duỗi thẳng ở ghế lái rộng rãi: “Con người cô, sống khá tùy tiện.”
“Qua loa một chút tương đối dễ nuôi.” Tống Huỳnh nghe hiểu ý của anh.
Lục Thiệu Tu liếc nhìn cô, thản nhiên nói: “Chỉ cần muốn nuôi, có thế nào cũng nuôi được.”
Trong xe bật nhạc, tựa như giao hưởng cổ điển, Tống Huỳnh cảm thấy quen tai, loa ô tô bao quanh mọi phía, âm sắc tốt không gì sánh bằng, còn tốt hơn cái loa mà anh bán lại cho Đỗ Thịnh An.
Tiếc là, đặt ở chỗ Đỗ Thịnh An nghe hip-hop rock and roll, có hơi phí phạm của trời.
Nhớ tới buổi tối hôm đó giải tán trong sự buồn bực, trong lòng Tống Huỳnh hơi mất tự nhiên.
Tính ra, đây coi như là lần thứ tư ở chung một mình với Lục Thiệu Tu, lần đầu tiên ở phòng khách sạn, lần thứ hai ở nhà cô, lần thứ ba ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588236/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.