Tống Huỳnh lề mề nửa tiếng mới tắm xong, sấy tóc ra ngoài, phát hiện kệ để giày dựng ở cạnh cửa, mà người đàn ông trên ghế sofa lại không biết đi đâu.
Vậy mà đã đi rồi?
Làm việc nặng nhọc xong, không nói một lời đã rời đi, Tống Huỳnh không hiểu ra sao.
Trái lại kệ để giày lắp khá tốt. Tống Huỳnh đi đến bên cạnh cẩn thận ngắm nhìn, gần giống bức ảnh trên mạng, kệ để giày bốn tầng, có thể đặt được tất cả những đôi giày của cô.
Cô chợt nảy ra một suy nghĩ quái gở: Thỉnh thoảng trong nhà có đàn ông có lẽ tốt hơn.
Vừa nghĩ đến anh cứ như vậy mà đi, vẫn chưa biết tình hình ra sao, trong lòng Tống Huỳnh hơi là lạ, vừa rồi nhìn dáng vẻ tự nhiên của anh, động tác không có bất tiện, dường như căn bản không bị thương, đột nhiên bắt đầu nghi ngờ sự chính xác của tin nhắn từ Trác Nhất Thiến.
“Meooo~” Nữ Tước thanh lịch dạo bước, đứng ở cửa sổ sát đất cạnh ban công, nhìn về phía bên ngoài.
Thiếu Tá cũng theo qua đó, vì khiếp sợ uy lực của mèo nên nó không dám đến quá gần, cũng nhìn theo cùng một hướng.
Rèm cửa che khuất, nhìn không rõ bên ngoài có gì hấp dẫn đến vậy.
“Nữ Tước, nhìn gì đó? Muốn ra ngoài chơi hả?” Cô vẫy tay về hướng mèo.
Nữ Tước ngẩng cái đầu nhỏ kiêu ngạo kia lên, tò mò nhìn chằm chằm bên ngoài, meo meo không ngừng, tựa như bên đó thật sự có cái gì, có vẻ còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588232/chuong-10.html