Điên rồi điên rồi, người phụ nữ này trông xinh đẹp, giọng nói cũng êm tai, không ngờ rằng lại là bà điên.
Người đàn ông tóc húi cua không nhịn được lộ ra ánh mắt thương xót, người tốt bị chứng hoang tưởng làm sao có thể khỏi?
Bám lên người nào chẳng được, sao cứ phải bám lên người sếp Lục?
Đến cả người bình thường như anh ta cũng biết, vị kia chưa bao giờ dẫn khách nữ đến tham dự.
“Đội bảo vệ đến phòng tiệc, ngay lập tức!”
Tống Huỳnh bĩnh tĩnh nói với tóc húi cua: “Được rồi, không cần gọi bảo vệ, tôi tự đi.”
“Đi đâu?” Bên cạnh truyền đến giọng nam trầm thấp, còn có mùi hương nhàn nhạt trên người anh: “Muốn tôi ở lại một mình sao?”
Một câu không chút để ý của anh, như thể trong bầu không khí du dương Scherzo của Dvořák(*),đột nhiên đoạn mở đầu mạnh mẽ của “Bản Giao Hưởng Định Mệnh”(*) vang lên.
(*)Antonín Leopold Dvořák (08/09/1841, Nelahozeves – 01/05/1904, Praha) là một trong những nhà soạn nhạc quan trọng nhất của tất cả các thời kỳ và một trong những nhà soạn nhạc Séc nổi tiếng và hay được chơi nhất thế giới nói chung. Scherzo là chương 3 trong giao hưởng số 9 của ông.
(*) Bản Giao Hưởng Định Mệnh của Betthoven: https://www.youtube.com/watch?v=6mKLNiTjLNU&t=1s
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn sang, cùng với những lời thì thầm to nhỏ, ngay cả bản thân Tống Huỳnh cũng sững sờ vài giây.
Làm gì đấy?
Tống Huỳnh hoài nghi quan sát xung quanh, không có ai, đúng là Lục Thiệu Tu đang nhìn cô.
Anh đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588218/chuong-3.html