Diệp Húc ở lại Liễu Châu không bao lâu liền cáo tứ Diệp Tần rồi cùng đám người Xuân Dịch Thủy hướng Ngũ Lĩnh sơn mà đi.
Lúc phi xuất khỏi Liễu Châu,hắn quay đầu nhìn lại thành Liễu Châu,thầm nghĩ: "Sau này chỉ sợ còn không có tới một cơ hội quay về"
Hắn trong lòng rất rõ ràng, hiện giờ chính mình cùng đám người diệp tần, diệp tư đạo đã không còn chung đường. Mình so với bọn họ chỗ đứng đã cao hơn, tầm nhìn xa hơn,dã tâm và tham vọng cũng lớn hơn.
Nếu thường xuyên trở về, chỉ tổ mang thêm tai họa cho họ.
Có người nói, năng lực càng lớn trách nhiệm càng lớn. Đối với hắn đây chỉ là một câu nói đùa vô thưởng vô phạt. Thực tế đối với hắn mà nói, năng lực càng lớn, dã tâm càng lớn!
Diệp Húc từ khi mở ra ngọc lâu tầng thứ hai, dã tâm của hắn đã tăng lên vô cùng.
"Ta thay đổi rồi…". Hắn bình ổn vừa đi theo Xuân Dịch Thủy, Cố Ngôn Chi vừa lẩm bẩm nói.
Xuân Dịch Thủy quay đầu lại cười nói: "Diệp sư điệt, ngươi lầm bầm cái gì vậy?"
Diệp Húc lắc đầu, đột nhiên cười nói: " Sư thúc, người đã từng nghe qua cái tên Di La Thiên Yêu Đế chưa?"
Hắn từ trong ngọc lâu có được Đại Chu Thiên Tinh Đẩu Cấm Điển, trong đó có pháp môn tôi luyện nguyên thần gọi là Di La Thiên Yêu Đế Nguyên Thần Chân Giải. Khoảng thời gian này, hắn đã suy nghĩ hàng trăm lần vẫn không hiểu được vì sao trong ngọc lâu lại xuất hiện tâm pháp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-bo-thien-ha/2350313/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.