Tiết Đồng đứng một bên, nhìn con mèo nhà mình nuôi mấy trăm năm nhưng không thể hiện tí tình cảm nào với mình, vậy mà giờ đang không ngừng lè lưỡi định liếm lông cho Tuân Nhược Tố.
Dì Phương vài lần thử ôm con mèo từ lòng ngực Tuân Nhược Tố nhưng đều thất bại. Con mèo này bướng bỉnh bám lấy Tuân Nhược Tố, bất kể dì Phương cố tìm cách bế đến đâu, nó đều sẽ kêu gào như thể mạng sống nó phụ thuộc vào cô.
Trong khu phố còn có những nhà khác, để tránh bị hiểu lầm là đang ngược đãi mèo, họ không còn cách nào khác là để nó nép vào vòng tay Tuân Nhược Tố. Đây là một con mèo Tuân Nhược Tố có thể nhìn thấy, cũng là con mèo có thể khiến Trương Việt sợ hãi đến co rúm lại.
Phía sau cổng biệt thự có dán hai lá bùa màu vàng. Trương Việt được cho phép mới có thể đi qua. Luồng tà khí lạnh lẽo xung quanh hắn như một chiếc áo choàng mỏng tan ra bên ngoài khi đi qua cổng, lúc này Tuân Nhược Tố mới cảm thấy ấm áp trở lại.
Cô luồn những ngón tay vào lông mèo, bĩnh tĩnh nhìn Tiết Đồng: "Hình như con mèo cô nuôi có duyên với tôi."
Đặc biệt nhấn mạnh từ "cô" và "tôi".
Tiết Đồng "hừ" một tiếng: "Tôi không nuôi súc sinh."
Con mèo nghe vậy liền thè lưỡi ra liếm nhẹ lòng bàn tay của Tuân Nhược Tố.
"Tên nó là gì?" Tuân Nhược Tố hỏi.
"Tên thật Diêm Vương, tên tục Vô Thường." Tiết Đồng trừng mắt nhìn con mèo có cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doan-que/3459481/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.