“Hả? Ông không nhận ra tôi đang mặc áo liệm sao?”
*
Thanh Cừ là một thị trấn nhỏ ở phía Nam, còn chưa bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi công nghiệp khai phá nên kiến trúc nơi đây khá đặc sắc. Dọc theo bờ sông có rất nhiều tòa nhà lợp ngói xanh, lót gạch xanh, đa số là nhà tự xây nên không cao lắm, chỉ khoảng hai ba tầng. Mỗi nhà còn có sân, có thể dùng làm bãi đỗ xe, có nhà thì dùng để trồng hành, gừng, tỏi, hoa hồng hoặc táo tây, tùy theo sở thích cá nhân.
Trời mới tờ mờ sáng đã thấy Tuân Nhược Tố đứng trong sân nhà mình, tay trái cầm một chiếc đồng hồ quả quýt cũ, mặt đồng hồ bằng đồng tuy được bảo dưỡng tốt nhưng theo thời gian đã ngả sang màu xanh, kim chỉ giờ cũng có màu hơi xanh, trông càng giống một kỷ vật. Tay phải thì cầm một thỏi vàng được làm bằng giấy và trông rất nhẹ, nhưng nó không di chuyển ngay cả khi gió thổi qua.
Ngoài ra, chính giữa sân vườn còn đặt một chiếc quan tài bằng gỗ thông nguyên chất, mặt quan tài đầy những đường kẻ bằng mực, đầu quan tài hướng về phía Bắc có treo một chiếc chuông kinh hồn nhỏ cỡ nắm tay, bốn chân quan tài được đệm bằng bốn bát nước đầy để không chạm đất. Phía trước quan tài đặt một chiếc đèn chong màu trắng đang cháy rực, toàn bộ kiến trúc được thiết kế như thể đang sợ thứ gì đó nằm trong quan tài sẽ đội mồ sống dậy.
Bỗng có người đến gõ cửa, sân vườn cũ kỹ này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doan-que/3455201/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.