"À, tôi cũng không ngủ được nên đi dạo."
Người đàn ông đối với cô gái nhỏ rất thoải mái, không kiêng dè mà đứng cách xa, thậm chí Thiên Kỳ còn đến ngồi gần với Liên Nhi.
Anh nở nụ cười thân thiện vô hại, tiện tay bẻ một đóa cúc trắng, không phải tặng cho cô gái, mà cầm trong tay để giảm bớt ngượng ngùng.
"Thiếu phu nhân dường như không nổi điên với tôi nhỉ?"
"Hử?"
Liên Nhi có chút bất ngờ, như chàng thiếu niên rất để ý cô, chốc chốc để lộ một tia ngơ ngác.
Thiên Kỳ vẫn giữ nụ cười hòa nhã, ảm đạm bắt chuyện với cô.
"Thiếu phu nhân đừng ngạc nhiên, tôi rất hay để ý những chuyện xảy ra trong dinh thự.
Nhất là chuyện của thiếu phu nhân và thiếu gia đấy!"
"Của tôi và...hắn ư?"
Giọng ngắc ngứ, Liên Nhi có chút khó hiểu nhưng nhìn người đàn ông tươi cười gật đầu, bỗng trong lòng chợt dâng lên cảm xúc lạc lõng.
Cô cúi mặt nhìn xuống đám cỏ lạnh lẽo đang bị sương đêm phủ xuống, rầu rĩ nói.
"Giữa tôi và hắn có gì để đáng chú ý đâu!"
"Có chứ!"
Thanh âm cao vút pha vào chút nhã ý, Thiên Kỳ cứ giữ mãi nụ cười đầy ẩn ý, ăn nói nửa vời khiến Liên Nhi bối rối cả lên. Còn chưa kịp hỏi, người đã tự động nói ra như một bậc thần giảng dạy chuyện tình cảm.
"Những người làm công như tôi niềm vui mỗi ngày có lẽ là hóng chuyện của chủ nhân đấy!
Cả dinh thự này ai cũng biết thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3310992/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.