Cô không hề yên phận, vừa thoát khỏi tay hắn đã chạy nhào ra cửa sổ muốn rời đi, may mà Lâm Vương Minh kịp thời vươn tay hữu lực chế trụ eo nhỏ cô lại, tránh một kiếp nhảy lầu.
"Liên Nhi, bình tĩnh đi! Anh xin em!"
Giọng trầm thấp, hắn xoa lên lưng giá lạnh của cô gái, cảm nhận từng tấc da thịt đang run sợ khiến hắn đau lòng không thể tả.
Liên Nhi như không tình nguyện, đấm vào trước ngực hắn, vừa khóc vừa mắng nhiếc.
"Lâm Vương Minh, anh là đồ xấu xa! Tôi ghét anh!
Tất cả là tại anh! Tại anh con tôi mới chết!"
Như bức thiết muốn hét lên, nước mắt giàn giụa trên gương mặt đầy chua xót, cô cắn chặt răng đau đớn không đánh nữa, vô lực ngồi bệch xuống sàn lạnh lẽo.
Người đàn ông vẫn còn ôm lấy cô, toàn thân hắn cũng run theo mỗi nhịp thở, vỗ nhẹ vào gáy cổ bé nhỏ, thì thầm.
"Liên Nhi, anh xin lỗi! Là lỗi tại anh!
Em trách anh, hận anh cũng được, em đừng như vậy có được không?
Anh xót lắm!"
"Xót?"
Cô gái nhỏ bỗng cười lên một tiếng âm lãnh, ra sức đẩy người đàn ông ra, túm lấy cổ áo hắn, đôi mắt chứa đựng thù hận và chua chát, giọng vặn vẹo rít qua kẻ răng nói.
"Xót? Anh xót chỗ nào?
Lâm Vương Minh, anh chẳng qua chỉ đang lo cơ thể này không còn sinh con cho anh được nữa đúng không?"
Liên Nhi trừng to mắt cáo, gắt gao kéo hắn thấp người xuống, tĩnh mặt trên mặt cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3305292/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.