"Đau quá! Tôi...xin lỗi..."
Khuôn mặt một màu tái xanh, Liên Nhi chống chế trong vô lực, cơn đau khủng khiếp khiến cô tưởng chừng răng sắp rời khỏi hàm.
"Lâm Vương Minh...thả tôi ra!
Tôi không dám nữa...sau này không dám nữa."
Thanh âm ngắc ngứ đáng thương, Liên Nhi xoay mặt bên nào cũng bị hắn cưỡng chế về đối diện với hắn.
Thấy cô khóc lóc nhưng vẫn xinh như hoa lê trong mưa, chốc chốc làm hắn không nỡ nổi nóng thêm nữa.
Gương mặt bé nhỏ nhanh chóng được thả, trên cằm tinh xảo in hằn dấu tay gân guốc vì dùng lực quá mạnh. Lý Liên Nhi nén nước mắt vào trong, cúi đầu không dám nhìn thẳng.
"Nhớ cho kĩ, mạng của cô là Lâm Vương Minh này nhặt về, tôi không thương hoa tiếc ngọc đâu.
Trong mắt của tôi thứ không có giá trị sẽ bị tôi đối xử tệ.
Nhớ rõ chưa?". Truyện Dị Năng
Hắn gắt gỏng lên làm Liên Nhi giật mình, lí nhí nghe không rõ, chỉ biết cô run rẩy toàn thân gật đầu lia lịa, bộ dáng như cún con cuối cùng cũng làm hắn ưng bụng hơn một chút.
Một lọn tóc sương lê của cô bị hắn kéo lên, hắn hít một hơi ngửi hương thơm trên đó, mùi thơm thanh mát, dịu nhẹ rất hợp tâm trạng cho đêm tân hôn.
Lâm Vương Minh liền khẽ cười u ám, đánh giá mị thái sợ sệt của cô thật khiến hắn nóng lòng muốn nuốt vào trong bụng.
"Ra kia, thay bộ đồ để trên giường đi!"
Hắn phẩy đầu ra đó, mắt phượng hít nặng nề làm Liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2752040/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.