Điều này lại lần nữa biến Liên Nhi thành tâm điểm cho nguy hiểm rình rập, cô không nhận ra còn ngoan ngoãn cúi đầu đáp lễ, trân trọng món quà được tặng.
Món quà thứ hai cũng được đưa đến tay cô cháu dâu thứ 2, cũng là hộp gỗ trạm sơn đỏ, nhưng điêu khắc hoa sen.
Đưa đến tay người cũng là lúc buổi trình diện kết thúc, Liên Nhi theo chồng và mẹ chồng về nhà.
Vừa đặt chân về đến dinh thự Tĩnh Yên và Lâm Vương Minh đều tò mò muốn biết bên trong chiếc hộp đựng thứ gì, bắt Liên Nhi phải mở ra ngay lập tức.
Thứ ánh sáng lấp lánh của kim cương đập vào mắt, chỉ là một bộ nữ trang đắc đỏ, Lâm Vương Minh còn tưởng thứ này quan trọng đến mức ông nội phải ngụ ý, hóa ra do hắn nghĩ quá xa.
Những thứ này hắn không thiếu, định không bận tâm nhưng chợt ánh mắt hắn va vào từng vị trí trên người Liên Nhi, cổ, trái tai, cổ tay...mọi thứ điều trống trơn.
- Ra là vậy !
Hắn cuối cùng cũng hiểu, ông nội của hắn là người rất chú ý từng chi tiết nhỏ, hắn đưa vợ sang trình diện, cho cô ăn mặc sang trọng, kín cổng cao tường che dấu đi những dấu vết hoan ái, lại không nhớ đến còn cần phải làm cho cô trở nên cao sang quyền quý đúng với chức vị Lâm đại thiếu phu nhân.
Điểm tốt bị đánh mất, ông nội cố ý tặng trang sức để nhắc nhở hắn, làm cho hắn bực bội, tĩnh mạch trên mặt nổi lên bất thình lình trút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2752022/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.