"Nếu em đồng ý, chúng ta sẽ thử yêu nhau, chuyện sinh con tạm thời gác qua một bên.
Em chỉ cần làm người của tôi, làm Lâm đại thiếu phu nhân thật sự!
Được không?"
Giọng hắn hơi nghẹn, hắn mở mắt nhìn cô bằng mị thái dạt dào hy vọng. Tuy nhiên, lí trí Liên Nhi khá vững, cô nhớ như in hôm qua hắn hành hạ cô ra sao, hôm nay lại muốn yêu, cô làm sao có thể chấp nhận.
Tuyệt nhiên, Liên Nhi lắc đầu từ chối, còn nói ra những lời uất hận.
"Lâm Tổng, anh đừng đem tôi ra đùa giỡn nữa, tôi đã rất mệt rồi!
Đêm qua anh hại tôi như thế nào? Anh còn nhớ không?
Anh và mẹ anh làm khó tôi như thế nào? Có nhớ không?
Mỗi một việc các người làm tôi không bao giờ quên, cũng không tin chỉ vài ngày trôi qua anh lại muốn tôi và anh yêu nhau!"
Cô dứt khoát rời khỏi vòng tay của hắn không luyến tiếc. Người đàn ông bị từ chối không có động thái gì khác lạ, không nổi giận, không buồn, không hụt hẫng.
Hắn vẫn mang gương mặt hy vọng, có lẽ hắn cũng sớm biết cô gái nhỏ sẽ từ chối, cho nên hắn không bận lòng, lạnh cười như không cười, vắt chéo chân ngồi thong thả như một ông hoàng, ảm đạm nói.
"Tùy ý em!"
Ba chữ ngắn gọn súc tích, hắn không van cầu cũng không nói thêm nhiều, nhướng mày kiếm uy nghiêm, mang tới cho người ta cảm giác đàn áp.
"Em ăn sáng đi! Xong thì ra sảnh lớn!"
Dứt lời, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751973/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.