Rạng sáng buổi trời đông, nắng ấm cũng lên dần theo thời gian xoá tan không gian giá buốt. Trong căn phòng chật chội có 2 con người đang tựa vào nhau say giấc nồng cùng hơi ấm. Tiếng gà gáy trong veo cất lên báo hiệu một ngày mới đã đến
Từng hừng sáng Haan theo thói quen lờ mờ thức dậy. Trong vòng tay cô lúc này đang ôm lấy một thứ gì đó rất ấm áp. Tò mò cô lại ngước mặt lên nhìn xem, đập ngay vào mắt cô lúc này là gương mặt bừng đỏ của chàng trai ấy. Henry cũng đã tỉnh lại nhưng vì Haan ôm quá chặt nên anh không nhút nhít sợ đánh thức cô.
Nhìn đôi mắt trưng hửng ấy cô có chút ngại ngùng liền bỏ tay ra lấp bấp nói – Em... Em xin lỗi....
Anh nhìn cô dịu dàng vuốt tóc cô hỏi – Là em lấy nội đan cho anh à...
Cô thở dài một hơi rồi đáp – Đúng rồi... Chuyện tối qua... Một phần cũng là lỗi của em...
Henry – Em không sợ tôi lấy nội đan em rồi chạy mất sao?
Cô nhìn anh khẽ lắc đầu mỉm cười – Anh cũng cứu em mà... Mất nội đan có thể tu luyện lại... Mất mạng thì phải làm sao...
Henry hậm hực – Sao này đừng cho người khác mượn tùy tiện nữa... Con ngốc này...
Haan vẫn cười tươi đáp – Không sao đâu...
Nhìn vẻ ngây thơ đến đáng thương của cô anh lại bồi hồi xúc động. Một cảm giác thân thuộc chợt ùa về trong tâm trí hết như cách bình minh dẫn ánh sáng đến soi chiếu bầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-mau-nang-ha-tan/2748226/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.