Phương Tín mua cho cậu một đống thuốc, còn không chê phiền cứ dỗ cậu uống, điều này chọc giận Lăng Thược.
Hắn không tin thì thôi, thế mà còn ép cậu uống hết đống thuốc. Sợ thuốc có tác dụng phụ, cậu chậm chạp không dám uống.
Thế mà Phương Tín vẫn lừa cậu uống hết thuốc, vì thế hai người vung tay đánh nhau một trận.
Lăng Thược giận dỗi, đành dùng thuốc ngủ và vài loại thuốc ổn định thần kinh khác.
Không biết thân thể có gì khác thường hay không, nhưng ít nhất buổi tối cậu hoàn toàn mất ý thức, dần dần tìm lại thói quen sinh hoạt trước kia.
Cậu tìm được công việc mới tại một công ty xí nghiệp rất lớn.
Cậu lo lắng lý lịch của mình không đủ kinh nghiệm, không ngờ lại thuận lợi vượt qua phỏng vấn đi làm chính thức, hơn nữa đồng nghiệp xung quanh cũng đối xử khá tốt với cậu.
Đi làm được một tuần, cậu được thăng chức làm trợ lý tổng giám đốc. Đồng nghiệp bỗng thay đổi sắc mặt, thi nhau cách xa cậu.
Tình hữu nghị vừa mới thành lập nháy mắt đã sụp đổ.
Lăng Thược cười khổ, thu thập đồ đạc của mình, dọn đến bàn làm việc bên cạnh văn phòng giám đốc.
Cậu không biết vì sao mình được thăng chức, nhưng xem như là một chuyện tốt, hưởng tiện nghi thì không cần phải giải thích.
Tuy cái chức trợ lý tổng giám đốc nghe oai đấy, nhưng hoàn toàn không liên quan gì với công việc trước kia của cậu, đã thế còn không có ai hướng dẫn cậu nên làm cái gì.
Mà tổng giám đốc hình như rất ít khi xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497694/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.