Ăn cơm xong thì đã là buổi tối, Trương Phạn kiên trì muốn đưa Lăng Thược về nhà, nhiệt tình đến mức khó từ chối, Lăng Thược đành lên xe hắn ngồi.
Đường về nhà không một bóng người, dù băng qua đường lớn cũng im ắng như một bức tranh phong cảnh, nhưng nghe Trương Phạn kể những mẩu chuyện nhỏ sinh động hài hước, Lăng Thược không bận tâm lắm.
Xe ô tô dừng ở đầu ngõ, Trương Phạn nhấn nút hạ thấp cửa kính, mỉm cười nhìn chăm chú cửa sổ lầu 3, rồi xuống xe vòng sang bên cạnh mở cửa xe: “Khuya lắm rồi, về nhà nghỉ ngơi cho tốt, tôi không tiễn cậu nữa.”
Lăng Thược gật đầu, cậu cứ tưởng người chú trọng lễ tiết như Trương Phạn sẽ nhất quyết đưa mình về tận cửa nhà.
Lấy chìa khóa mở cửa vào nhà, một người đàn ông cao lớn lập tức đến gần, theo thói quen giúp cậu cởi áo khoác.
“Em đi đâu vậy?”
Lăng Thược cười hôn môi hắn: “Hôm nay quen được một người bạn mới, anh ấy mời em đi ăn ở một nhà hàng cơm Tây, ngay góc đường Hoa Nam đó.”
Phương Tín treo áo khoác lên giá, thắc mắc hỏi: “Ở đó có nhà hàng cơm Tây hả?”
“Đương nhiên là có rồi, chắc mới khai trương.” Lăng Thược vừa nói vừa cởi giày, nằm dài trên sô pha vặn eo lười biếng.
“Tự mình về nhà? Quá trễ, anh lo cho em lắm đấy.” Tuy hỏi vậy, nhưng Phương Tín biết Lăng Thược không tự lái xe, trễ thế này chỉ có thể là nhờ người khác đưa về nhà.
“Không có, là người bạn mới đó đưa em về, tại bữa cơm hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497692/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.