Nghe hắn nói vậy, lòng Thẩm Thanh Thu hoảng hốt, không nói rõ làm cảm giác gì, thở dài: “Nếu thật sự là tâm linh tương thông thì tốt rồi.”
Nghe vậy, Lạc Băng Hà nhíu mày lại lông mi cũng run lên, hạ tầm mắt xuống, dừng trên túi gấm bên hông Thẩm Thanh Thu, nơi miệng túi đã không còn ánh sáng linh lưu, phong ấn đã mở.
Lạc Băng Hà hỏi: “Lễ vật đệ tử tặng sư tôn, sư tôn có thích không?”
Thẩm Thanh Thu vô thức đưa tay vuốt ve chiếc túi bên hông, nói: “Rất thích.”
Lạc Băng Hà gật đầu nói: “Sư tôn thích thì tốt quá rồi. Nếu sư tôn không thích, ngược lại còn muốn tìm đệ tử hỏi rõ, đệ tử thật sự không biết phải làm sao nữa.”
Biểu tình và ngữ khí của hắn lúc này, hơi thở ngây ngô của thiếu niên đã cởi bỏ hết, hoàn toàn là khí chất thần thái của Ma tôn thỉnh thoảng lại làm nũng vớ vẩn năm ấy, trong mắt Thẩm Thanh Thu, không chỉ không cảm thấy hơi đột ngột, ngược lại còn có chút… Thân thuộc và hoài niệm.
Thẩm Thanh Thu nhìn hắn, không nói một lời. Lạc Băng Hà đợi nửa khắc, lại nói: “Sư tôn không hỏi ta rõ ràng, cũng không cần nói một câu nào. Có mấy lời, nếu giờ sư tôn mà không nói…” Hắn dừng một chút, bảo: “Chỉ sợ đợi thêm lát nữa, sẽ không còn thời gian đâu.”
Thẩm Thanh Thu hít sâu một hơi, nói: “Chỉ có một chuyện.”
Thẩm Thanh Thu tiến lên một bước, vươn tay, ôm chặt lấy hắn, sau đó, trong ánh mắt hoàn toàn kinh ngạc của Lạc Băng Hà, không chút do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-xuan-son/4605070/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.