Đối với một đầu bếp thực sự thì con dao, đồ dụng cụ làm bếp cả một sinh mạng của họ. Ví như Gia Linh, cô đi đâu, làm gì, dù chạy nạn hoặc nguy hiểm đến mạng sống, thứ cô giữ khư khư bên người luôn là một cái vali.
Trong cái vali đó là một bộ dao kéo, dụng cụ mài. Chỉ nhiêu đó thôi, nó quan trọng hơn cả mạng sống của cô.
“Bố bố! Lấy bếp mini ra … con muốn nấu ăn!”
“Cái gì?”
Lúc này Gia Linh ôm miếng thịt chạy vội vã đến một cái lều gần đó. Chưa chạy đến cô đã hô lên với người bố của mình rằng cô muốn nấu ăn. Nhưng kiếm đâu ra đồ ăn vậy. Mấy ngày nay họ đã cạn kiệt lương thực, một ngày chỉ được phát mấy cục lương khô từ quân đội. Nó chẳng ngon lành gì, nhưng ăn vào quả thực no rất lâu cũng như có rất nhiều năng lượng.
Bây giờ chỉ ăn để sống thôi, chứ làm gì còn tâm trí sống để mà ăn nữa.
Bởi thế khi Gia Linh muốn nấu ăn khiến cho ông già của cô run lên lẩy bẩy, nhìn vào miếng thịt bóng loáng trên tay Gia Linh lão thầm mỉm cười. Không hỏi nhiều con bé lấy miếng thịt từ đâu ra. Lão vội lao vào trong túp lều.
“Leng keng …”
Tiếng nồi niêu xoong chảo vang lên không ngừng. Lão già đi ra ôm theo một cái vali lớn.
“Xoẹt …”
Vừa mở cái vali ra, bên trong đó vô số nồi niêu xoong chảo dụng cụ nấu ăn đổ tràn đầy ra đất, rồi lão lại mở cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883314/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.