Thu Phong rất muốn lập quân đội cho riêng mình. Mục đích của hắn khi thành lập ra Hắc Long Bang và huấn luyện binh chính là vì thế. Tuy nhiên hắn muốn làm một cách hợp pháp kia kìa. Đám người quân đội sẽ chẳng ngu ngốc đến mức mà tin tưởng giao cho hắn một kẻ mất trí nhớ, một hai sống chết đòi rời khỏi quân đội đâu.
Cái gì cũng phải có cái giá của nó. Thu Phong phải tìm mọi cách để có thể vừa ở trong quân đội lại vừa có thể quản lý Hắc Long Bang. Quả thật rất là nhức đầu, không phải là hắn không tin tưởng giao cho người khác mà chính là vì hắn đi rồi đám người hắn đang huấn luyện dở dang kia sẽ làm sao.
Thôi thay vì suy nghĩ hãy cứ gọi cho lão Minh Quân cái đã. Chứ bây giờ hắn ngồi suy tính cũng bằng thừa mà thôi. Nếu như được hãy tính tiếp, còn không thì thôi tính đường khác sau.
Nghĩ là làm Thu Phong móc điện thoại ra gọi cho đại tướng Minh Quân:
“Bác Quân!”
“Ta nghe!”
Đầu dây bên kia Minh Quân nghe giọng nói có vẻ bình tĩnh hơn phần nào của Quốc Phong khiến lão ta bớt bộp chộp hơn đôi chút.
“Cháu muốn lập một trung đoàn tại đây … à không! Ở Cổ Thành!”
Bỗng nhiên trông đầu Thu Phong nảy ra một ý tưởng. Nếu như bảo hắn lập quân đội ở Quảng Phúc chắc chắn sẽ không có đủ đất để thành lập một Trung Đoàn. Chưa kể đến việc đây là một thành phố đang phát triển, vùng ngoại ô cũng là nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883213/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.