Lão sẽ chết ư? Hoang đường.
Nghe Vỹ Kỳ nói Tô Lâm cảm thấy một điều ngu xuẩn trong cách nói của hắn. Tuy nhiên một gã bất tử, biết đến Võ Năng Giả, biết cả sư phụ lão. Thậm chí biết cả lão là ai vậy hắn có thực sự ngu hay không? Bất tử? Hắn ta đã sống được bao lâu rồi? Từ thời nào?
“Yên tâm, khỏi phải tức giận … các ngươi thấy rồi đó, bây giờ ngoài bất tử ra, ta vô dụng!”
Vỹ Kỳ vẫn nở một nụ cười khó hiểu. Hắn ta lại động người, nằm trên giường. Hai tay đan xen vào nhau gác trên đầu, chân bắt chéo lại thong dong nhìn bốn người đang đứng trước mặt mình đây.
Thời gian đã đủ lâu, đủ khiến vết thương chí mạng khiến bất cứ ai gặp phải đều có nguy cơ tử vong. Mà giờ hắn ngoài vết máu đã khô trên người ra thì chẳng còn gì gọi là bị thương cả.
Cuối cùng hắn là ai vẫn là một câu hỏi lớn.
Chẳng biết nói thế nào khi vừa rồi Vỹ Kỳ lầm tưởng Thu Phong là trọng sinh. Hắn không hiểu rõ lắm đại từ trọng sinh là gì nhưng chắc chắn không phải nằm trong trường hợp của hắn. Hắn là một thằng xuyên không chính hiệu cả hồn và xác đều vác mông qua cái thế giới này chứ không phải là trọng sinh cái con khỉ khô gì cả. Thu Phong rất chắc chắn điều đó.
Thế là hắn lên tiếng hỏi Vỹ Kỳ đang nằm ung dung ở đó.
“Nói tiếp trọng sinh là gì đi!”
“Trọng sinh?”
Lần này đến Tô Lâm khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883191/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.