“Vì sao lại như vậy?”
Quốc Thiên ngồi đó chứng kiến cảnh tượng anh trai mình đánh Abid. Một tay chiến binh mạnh nhất dưới trướng anh ta. Ít nhiếu Quốc Thiên dù không trong băng Hắc Long Bang suốt khoảng thời gian qua, nhưng hắn cũng hiểu Abid đã cống hiến như thế nào cho bang hội.
Nhưng chỉ vì thua một trận đấu mà anh trai nó đánh Abid ra nông nổi đó ư? Không … hắn quên mất Bạch Vân và Tiger cũng thua, anh ấy chẳng hề bực tức, chẳng hề cáu giận, cứ bình bình như chẳng có chuyện gì xảy ra. Vậy tại sao là Abid, anh ấy mong chờ quá nhiều vào Abid hay sao?
“Đối với Võ Năng Giả trong một trận đấu sinh tử, chỉ cần mất tập trung một giây thôi cũng đủ để mất mạng. Chứ đừng nói đến thằng da đen kia cả một trận đấu cứ như một thằng ngáo cần!”
Lão già Tô Lâm bên cạnh cục súc lên tiếng, như thể đang giải thích cho Quốc Thiên nghe vì sao Thu Phong lại đánh nó.
Tuy chuyện cặn kẽ thì lão không hiểu, nhưng nhìn vào thái độ của Thu Phong nhìn chăm chú Abid trong suốt trận đấu qua ông cũng hiểu tại sao thằng này nó lại bực tức đến thế.
Bình thường tính tình thằng Phong này cũng hiền hòa, đôi khi cũng rất nhây nhớt, vui tính, ít cáu gắt. Đây là lần đầu ông chứng kiến một chàng thanh niên vốn điềm tỉnh thì giờ lại cáu gắt, nhưng Thu Phong cũng không đi quá giới hạn của sự tức giận. Hắn biết trút giận đúng người và đúng cách. Và đây suy cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883179/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.