Viễn cảnh quen thuộc mà chúng ta thường xuyên thấy nó diễn ra ở giới thượng lưu.
Cả một đoạn đường dài trên tòa dinh thự khổng lồ được bao bọc lấy bởi hàng trăm chiếc xe oto các lại từ trong dinh thự đến ra bên ngoài mặt đường. Người đến đông tới mức mà Nhất Phương chẳng rõ ràng là ai ra với ai.
Nói đến việc này Nhất Phương phải khâm phục vợ mình. Bà ta biết rõ từng vị khách mời được mời đến hôm nay, không những thế, gặp một người bà ấy hỏi thăm một người. Hỏi thăm về những vấn đề của gia đình họ, con cái họ. Những điều ấy chỉ có người quen thuộc với gia đình người ta thì mới rõ được. Không chỉ nhớ rõ tên họ, mà vợ ông còn nhớ đến cả vấn đề của người khác. Thật sự mà nói bà ấy quá vi diệu trong mắt của Nhất Phương.
Bữa tiệc bắt đầu.
Mặc kệ những người không liên quan trong bữa tiệc. Ở đâu cũng có người này người kia. Chẳng hơi nào mà đi bàn về mấy thằng con đại thế gia có mắt như mù trêu chọc vào những kẻ quyền thế hơn mình.
Đ*o ở đây đ*o xảy ra chuyện đó. Bố láo ăn cắp ở đâu chứ bố láo ở cái dinh thự nhà họ Nguyễn này đồng nghĩa với việc thích ăn kẹo đồng vào đầu à? Tưởng Xích Quỷ cấm súng là các bố không có à? Tới người dị năng còn có, súng ống là cái vẹo gì, chẳng qua súng ống vô dụng với những người dị năng ở cái tầng lớp cao tầng này mà thôi.
Quay lại vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883166/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.