“Đại ca! Sao anh lại ở đây?”
Vẫn điệu cười nịnh hót khi xưa của cu Cường, nó cười hề hề nói.
Thu Phong vốn đã quen với kiểu cách này của thằng Cường từ khi mới chơi chung rồi, riết thành quen, hắn cũng không cảm thấy khó chịu gì. Ngược lại còn cảm thấy thích thú, bởi có nó làm những chuyện xàm điên giải trí cũng đỡ căng thẳng.
“Đi ăn chứ đi đâu? Tụi mày ăn chưa? Kêu mấy thằng kia vào đây tao bao!”
Tao bao câu nói mà ai cũng muốn nghe nhất trên đời này.
Đã hơn tuần không gặp Thu Phong, cu Cường thật sự rất nhớ vị đại ca này. Bởi khi trước ở xóm trọ họ đã từng rất thân với nhau, nhưng càng ngày, càng lúc Thu Phong càng bỏ xa bọn họ. Đám người Chí Khải với Nhật Huy là buồn nhất, dù rằng ngày đêm cố gắng để trở nên tốt hơn nhưng không thể đuổi theo kịp được người anh em của chúng là Thu Phong.
Cứ như thể Thu Phong vốn đã nằm ở một thế giới khác, một đẳng cấp khác nơi mà bọn chúng không thể với tới.
Nghe Thu Phong nói thế cu Cường liền hào hứng hô lên:
“Tụi mày vào đây! Ra mắt đại ca nhanh lên … nhanh nhanh nào!”
Vẫn tưng tửng như xưa, cu Cường hào hứng dắt theo đàn em của mình vào.
Nhìn thấy cảnh tượng này cũng làm Thu Phong vui vẻ không kém. Hắn nhớ khi trước thằng cu này tối ngày chỉ biết lẽo đẽo theo đám Chí Khải. Là em út trong nhóm, nó luôn là đứa chạy vặt rồi bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883132/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.