Sau khi ăn xong bữa cơm gia đình Thu Phong phụ vợ chồng Quốc Thiên dọn chén. Sau đó hắn vác đít ra ngoài.
Tính ra khi hắn ra Bắc cũng được vài tháng rồi, nhưng lại chẳng có phương tiện cá nhân. Có chuyện gì cần đi đâu thì hắn gọi taxi, không thì đi phương tiện công cộng như tàu điện ngầm hoặc xe buýt.
Cũng phải thôi, ban đầu hắn phải giữ mình cơ mà. Không được thể hiện ra bản thân là kẻ có tiền được, bây giờ thì khác rồi, Thu Phong đang suy nghĩ nên đem một chiếc xe ở nhà Châu Lang ra đây không. Như vậy lại không ổn bởi xe ở đâu đăng kí biển kiểm soát ở đó. Mà chuyển xe ra đây rồi đi đổi biển kiểm soát. Phiền phức. Cuối cùng Thu Phong quyết định ra ngân hàng kiểm tra tài khoảng trước rồi sau đó đi gặp Thành Chân sau vậy.
Tính ra Thu Phong có hơn chục cái thẻ ATM khác nhau của mỗi ngân hàng trên đất nước này. Nhưng cái hắn thường dùng nhất vẫn là cái thẻ của ngân hàng quân đội. Bởi trong đó có đến vài tỷ Xent mà không biết ở đâu ra. Vài tỷ là một con số rất khủng khiếp, trong khi chỉ cần vài chục ngàn xent là có thể mua một chiếc bốn bánh bình thường để đi lại, vậy hãy tưởng tượng vài tỷ trong thẻ ngân hàng ấy khác quái nào một tỷ phú trẻ tuổi dưới 30 cơ chứ?
Tự sướng cho Thu Phong một chút thôi. Và vấn đề tại sao trong đó nhiều tiền đến vậy, Thu Phong cũng không biết. Bố già hắn cũng không biết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883122/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.