“Hả?”
“Hả?”
Hai mang đến sự ngạc nhiên vang lên trong căn phòng, một giọng trầm, một giọng trong.
Giọng trầm kia chắc chắn là của Quốc Thiên rồi, giọng còn lại thì chính là cô bầu đang nằm trên giường dưỡng bệnh kia – vợ Quốc Thiên.
“Anh hai của chồng?”
Mồm vợ Quốc Thiên há hốc ra như thể nghe một chuyện kinh thiên động địa nhất trên đời.
“Kìa vợ … em tỉnh lúc nào?”
Vợ của mình bất ngờ tỉnh dậy trong sự ngạc nhiên. Quốc Thiên quên luôn chuyện Thu Phong tự gọi gã là anh trai hắn mà chạy lại bên người vợ. Hắn tính dùng tay đỡ vợ mình dậy thì chợt nhận ra hai cánh tay bị bó bột không thể cử động.
Nhưng hắn vẫn cố gắng dùng tay mình đẩy vợ lên trong đau đớn.
“Cạch …”
“Ở đây có cái nút mà?”
Thu Phong nhìn vào hành động của Quốc Thiên mà phì cười. Cái giường bệnh này chính ra có cái nút cơ bản nhất là nâng đầu giường lên cho người bệnh ngồi dậy. Việc gì phải đẩy cực nhọc như thế.
Dù vậy Thu Phong lại thấy thương thằng em này của hắn. Hành động quê mùa ấy chứng tỏ nó chưa bao giờ được tiếp xúc nhiều với công nghệ hiện đại dù sống trong một thành phố xa hoa lộng lẫy. Không biết thằng Nga Hoàng làm cái gì mà lại để đàn em của hắn khổ cực như vậy.
“Hừ!”
Quốc Thiên không quan tâm đến lời châm chọc của Thu Phong, thay vào đó hắn chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi quay sang nhìn vợ mình xem sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883117/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.