Không cần biết bằng cách nào và như thế nào mà Lục Nương có thể đưa Bạch Vân đến được đây, cái mà người ta cần là kết quả, nhưng Thu Phong không phải là người như vậy. Khác với những lão đại kia, Thu Phong rất muốn biết quá trình như thế nào, cực khổ như thế nào để đi đến kết quả, thì như thế hắn mới công nhận chính xác công sức mà người ta làm ra. Thu Phong cần hiểu rõ về mọi vấn đề của người mà hắn dùng, để hắn có được kết quả tốt nhất khi tin dùng họ.
Có thể Thu Phong không giỏi trong việc tính toán với kẻ này kẻ kia. Không giỏi trong kinh doanh, không giỏi trong việc đấu não với những kẻ khác, hắn không cũng giỏi tâm kế cho lắm. Nhưng hắn có một thứ, đó là biết cách thu phục lòng người và biết cách sử dụng người. Hắn vừa là một người có chính kiến cũng vừa là người muốn nghe theo ý người khác. Nói nghe có vẻ mâu thuẫn quá nhỉ, và tất nhiên hắn cũng là một kẻ cứng đầu vào những trường hợp không cần thiết.
Do đấy Thu Phong rất muốn nghe tại sao Bạch Vân lại có mặt ở đây nên hắn hỏi trực tiếp Bạch Vân:
“Làm thế nào mà cô lại ở đây?”
“Không phải anh kêu tôi đến sao?”
Bạch Vân mang một bộ dạng không thể không đáng thương hơn được nữa. Hai cánh tay, một tay thì băng bó cả một bàn lại như tay của một con gấu, còn một tay thì bó bộ lên trên cả khủy tay. Mặt dính không biết bao nhiêu là băng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883109/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.