Khi vào tới nhà hàng Lục Nương bày một bữa tiệc tại tầng 6 cho các anh em của Thu Phong, song sau đó Thu Phong liên tục mất mặt vì mấy thằng ôn này cứ mải ngắm ngía gái mà chẳng ăn uống gì cả. Thậm chí nhiều thằng nước miếng còn chảy ra ròng ròng.
Lúc này Thu Phong không biết nói gì với tụi này thì Lục Nương mới đứng ra nói:
“Sau hôm nay tất cả đều là người nhà, nếu ai đi theo Thu Phong làm tốt công việc anh Phong giao cho mấy cưng thì mấy cưng muốn cái gì chị Lục đây đều thưởng cho mấy cưng. Còn bây giờ thì chưa được, tất cả nên kìm nén cái suy nghĩ đó lại đi hi hi!”
Một lời Lục Nương nói ra như sét đánh ngang tai với đám người Chí Khải. Vốn bọn họ chỉ nghĩ nếu đã tới đây rồi thì ngắm cho sướng đi chắc gì đã ăn được, mặc dù muốn ăn lắm như con người ta ai ai cũng xinh đẹp thế kia ăn đâu phải là chuyện dễ dàng đâu.
“Chị nói thật chứ ạ?”
Thằng Minh Sang thằng béo mập nhất đám bỗng nhiên đứng lên một cái uỳnh khiến cả bàn ăn muốn rung động theo nó.
“Lời chị nói chẳng lẽ còn nghi ngờ sao?” – Lục Nương gật đầu cười nhẹ một cái rồi nói tiếp – “Chỉ cần mấy đứa đi theo anh Phong của mấy đứa làm tốt việc tất nhiên sẽ có thưởng... Thưởng cái gì thì tùy mấy đứa chọn nhe!”
Lời nói của Lục Nương như mật ngọt rót vào tai đám người Minh Sang, Chí Khải, Nhật Huy... Khiến cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883082/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.