“Reng reng!”
Trong căn hầm tối tăm chỉ có vài cái bóng đèn vàng, lúc này điện thoại của Ngũ Tý vang lên.
“Alo Lục Nương à... Từ từ nghe tôi giải thích!”
Vừa bắt máy lên lão già Ngũ Tý ngay lập tức há miệng ra đòi giải thích cái gì đó.
“Tôi đã nói gì đâu? Ông nói đi!”
Giọng của Lục Nương có vẻ không kiên nhẫn trong điện thoại vang lên bên tai Ngũ Tý.
“Tính hôm nay như dự định tôi sẽ dắt thằng Phong tới chỗ cô nhưng trùng hợp thay nó lại về quê có chuyện nên bây giờ thành ra không đc... Lục Nương cô xem... Hay để khi nào nó về tôi ngay lập tức thông báo cô rồi dắt nó tới được không?”
Giọng Ngũ Tý khó xử giải thích cho Lục Nương nghe.
Lão cũng cảm thấy điên đầu về Thu Phong, nó đi chẳng nói tiếng nào chỉ nói với đám người Chí Khải, may là có nói chứ không nói lão chẳng biết Thu Phong đi đâu.
“Được rồi... Không sao! Nhưng! Đừng để tôi biết ông hợp tác với kẻ khác mà nói dối chuyện hôm nay...!” – “Tút tút!”
Nói tới đó ngay lập tức Lục Nương cúp máy.
Bây giờ Ngũ Tý đang cầu mong nhanh nhanh chóng chóng Thu Phong trở về, nếu Thu Phong về càng lâu ngày nào càng chết ngày đó. Ai biết được đám người kia khi nào sẽ kiếm chuyện, nhất là khi biết tin Thu Phong đã rời khỏi thì lại càng nguy hiểm. Với số lượng mười mấy băng mà hợp sức lại mỗi bên chỉ cần đái một bãi thôi cũng đủ cho Ngũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883075/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.