Chân vẫn cứ bước Giang Nam không hề dừng. Càng ngày Giang Nam càng hướng lại gần phía đám người đang náo loạn kia.
Có vài tù nhân tự quay sang đánh nhau như muốn giải quyết những mối thù khi chung trại, còn một vài kẻ muốn rời khỏi đây thì lao lên xông pha với đám bảo vệ được trang bị vũ trang.
Lúc này dường như đã có người chú ý đến Giang Nam rồi. Bởi anh đi tới đây chỉ cần có một kẽ lỡ, ờ, lỡ va vào anh thôi đều mất mạng. KHÔNG! Phải nói là chưa va vào chỉ là sắp va vào thôi đã bị anh một tay bóp chết.
Theo một đường thẳng, nơi nào mà Giang Nam đi qua là có một xác chết. Thưa dần thưa dần cho đến khi không còn tên nào dám lại gần anh nữa.
“ Lũ chúng mày tránh hết ra cho tao... “
Giờ khắc này tên to con nhất tầng 7 cao hơn hai mét đang liên tục lao vào đám bảo vệ đấm đá đủ thứ. Hắn như con mãnh thú không ai có thể ngăn cản.
“ Ya... “ – tên to con kia đúng nghĩa là một con thú hình người, hắn nhấc bổng hai tên bảo vệ lên chỉ bằng một tay rồi ném – “ Rầm... rầm! “
Một việc rất là nhẹ nhàng.
Giang Nam lúc này đi đến chỉ cách hắn đúng năm mét. Kẻ đó bỗng nhiên cảm thấy lạnh hết sống lưng.
Tên to con không ai có thể ngăn cản như hắn bỗng nhiên dừng lại quay đầu ra đằng sau. Giờ khắc này đám bảo vệ cũng như biết sợ thấy tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883055/chuong-143-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.