“ Chát! “
“ Con đĩ này buôn bố mày ra! “
Thu Phong vừa đặt một chân ra khỏi cửa quán Bar thì nghe thấy tiếng tát, tuy không quan tâm nữa nhưng Thu Phong vẫn ngoái đầu lại.
Anh thấy cảnh tượng Thu Hương đang ôm chân người đàn ông hung tợn kia còn bản thân cô thì lại liên tục bị hắn tát vào mặt một cách không thương xót.
Không biết tại sao khi chứng kiến cảnh tượng này lại một lần nữa cái đầu của Thu Phong nóng lên.
Lần này không phải đi nữa mà là chạy, Thu Phong nhanh như chớp với khoảng cách hơn chục mét bị rút ngắn trong phút chốc:
“ Buông tay! “
“ Pặc! Bụp bụp bốp!... Rầm... “
Thu Phong hét lên một tiếng giật cả người Thu Hương ra khỏi người tên kia một cách thô bạo, tiếp đó anh quay sang thốc hai cú vào hai bên ba sườn tên đó kèm theo một đạp khuyến mãi cho hắn vang mút mùa về phía cuối quán lôi theo mấy cái bàn đang đứng vững chãi ở đó.
“ Phù! “
Giải quyết một người đàn ông to cao trong một nốt nhạc, Thu Phong đứng thẳng người lại sửa hai bên vành áo vest của mình.
Có lẽ Thu Phong không nhận ra nhưng hành động vừa rồi của anh khiến cả quán Bar nhìn anh như một sinh vật lạ.
Đối với một thế giới cực kì hiện đại như thế này học võ chỉ là một hình thức tập luyện thể dục thể thao, trừ những người lính hoặc những tên tội phạm mới có thân thủ tốt. Điển hình như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883022/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.