Lúc này trong phòng của Thu Phong chỉ còn ba người đàn ông, anh và hai người đàn ông thành tựu khác là Nhất Phương và Minh Quân.
Trừ Nhất Phương ra Thu Phong không hề biết người đàn ông mặc bộ vest màu xanh lục có quân hàm kia là ai.
Tuy mới tỉnh lại nhưng Thu Phong vẫn có thể đi lại được, trong căn phòng này có một bàn dùng để tiếp khách.
Trên bộ bàn ghế sô pha từ lúc nào đã có một ấm trà vừa pha. Dù không biết người đàn ông Minh Quân kia là ai nhưng theo lễ Thu Phong vẫn rót trà cho ông ta.
Bấy giờ sau khi rót trà xong Minh Quân mới lên tiếng hỏi Thu Phong:
“ Phong! Con không nhớ chú là ai ư? “
Là người thẳng tính tất nhiên Thu Phong liền trả lời:
“ Dạ không! Con chưa bao giờ gặp qua chú! “
Nghe Thu Phong nói vậy thì hai người Nhất Phương và Minh Quân mới quay qua nhìn nhau bằng cặp mắt không thể tin được, tiếp đó Nhất Phương lại nói:
“ Vậy ba mày mày có nhớ không? Tao tên gì? “
“ Ba? Ba tên Phương, họ tên đầy đủ Nguyễn Nhất Phương, còn thằng em trai tên Thiên Long mẹ thì tên XXX “
“ Vậy thì thằng này nó đâu có mất trí mà sao nó không nhớ anh nhỉ? “
Thu Phong vừa nói xong Nhất Phương liền quay sang nhìn Minh Quân khó hiểu nói. Nó đâu có quên gia đình nó vậy chứng tỏ nó không mất trí nhớ.
Bỗng chốc căn phòng lại trở nên im lặng, cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882999/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.