Trong một tòa dinh thự xa hoa lộng lẫy nằm trong thành phố Cửu Chân của nước Xích Quỷ.
Thu Phong hiện vẫn đang bất tỉnh.
Hiện tại ở một căn phòng xa hoa tráng lệ với hàng tá thiết kế cổ kính từ bàn ghế cho đến rèm cửa hay những bộ tách trà trên bàn gỗ mọi thứ tạo lên một hơi thở cổ xưa.
Trong căn phòng này có một dãy kính có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh vườn hoa bên ngoài dinh thự, đứng bên trong ấy là Nhất Phương ba của Thu Phong ở thế giới này.
Ông ta vẫn khoác trên mình bộ áo choàng lông thú màu đen.
Trời bây giờ đã là xế chiều, bóng của Nhất Phương in dài trên mặt đất cộng thêm dáng đứng uy nghiêm của ông ta khiến cho người ta khó mà thở đều được.
Lúc này bên ngoài phòng bỗng vang lên tiếng gõ cửa:
“ Cốc cốc.. “
“ Vào đi! “
Giọng nói uy nghiêm của Nhất Phương vang lên. Năm nay lão cũng đã gần năm mươi, tuổi tuy không còn trẻ nhưng gương mặt lão lại cực kì đẹp trai và không có nét gì gọi là tuổi già làm lão hóa da thịt. Nếu những ai không biết tuổi thật của Nhất Phương khi nhìn vào ông ta nhiều người còn nghĩ người đàn ông này cùng lắm chỉ ba mươi tuổi, điều đó cũng cho thấy Nhất Phương tuy tuổi đã lớn nhưng vẫn còn trẻ trung a.
Được sự đồng ý của chủ nhân căn phòng, từ bên ngoài một bị y sĩ mặc đồ trắng tuổi đã qua ngũ tuần đẩy cửa bước vô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882997/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.