Sáng hôm sau, Thu Phong từ trong lều đi ra. Khí trời se se lạnh với anh thế này thật là sảng khoái.
Thu Phong thích nhất là trời lạnh, bởi vì nó gây cho anh cảm giác lười nhác, dù nói là vậy thói quen mỗi sáng dậy sớm của Thu Phong vẫn không bỏ được.
Bây giờ chỉ mới hơn năm rưỡi sáng, nhìn vô đồng hồ một lát song Thu Phong nhìn lên trời.
Sáng sớm Đà Lạt luôn có sương mù và bây giờ cũng vậy, sương mù hôm nay có lẽ khá đặc. Tính toán thời gian chắc phải đợi đến bảy giờ mới thấy đường đi.
Lúc này bỗng Thu Phong nghe một tiếng thở phì phì yếu ớt.
Nghe theo tiếng thở Thu Phong liền nhìn sang thì bắt gặp một con heo rừng bụng đã bị đâm xuyên bởi bẫy rập của Thu Phong.
Máu chảy ra lênh láng tỏ ra mùi tanh hôi, tuy nhiên sức sống của chú heo rừng này thật mãnh liệt.
Hôm qua Thu Phong cũng có nghe tiếng sập bẫy nhưng anh lại lười ra xem, nghĩ rằng cũng chỉ một con thỏ đạp phải mà thôi, đến sáng ra xem vẫn được.
Núi Đà Lạt từ lâu đã không còn thú dữ nên Thu Phong mới dám lười nhác như vậy, nếu không hôm qua vừa nghe bẫy rập anh đã ra xem xét cho chắc ăn rồi.
Lại gần con heo rừng đang hấp hối, nó thấy Thu Phong đi tới liền dùng con mắt cay độc nhìn anh.
Ngồi xổm trước con heo rừng, Thu Phong vỗ vỗ lên đầu nó vài cái rồi nhẹ giọng nói
"Cám ơn mày đã tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882976/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.