Sau cuộc nói chuyện ấy, ông chủ Minh mặc dù hận không thể giữ Thu Phong lại làm ở xưởng gỗ mình vì một mình Thu Phong sức làm bằng ba người cộng lại.
Do bản thân cũng không có tiền không giúp ích được gì cho Thu Phong nên ông chủ Minh cũng dành từ bỏ.
Ba lô đựng quần áo của Thu Phong hiện đang để ở nhà ông chủ Minh. Sau khi qua đó lấy thì Thu Phong trở lại nhà của tên trọng tài Minh Thuận.
Tối ở nhà Minh Thuận, Thu Phong cùng cả nhà hắn ăn cơm xong cũng gần sáu giờ chiều.
Bản thân Thu Phong ăn xong dường như quá nhàn hạ đi giỡn với mấy đứa con của Minh Thuận. Thấy vậy Minh Thuận cười cười gọi Thu Phong lại "Phúc ơi, chuẩn bị quần áo đi anh dắt chú đi".
Nghe Minh Thuận nói, Thu Phong liền gật đầu đứng dậy lấy từ trong ba lô mình ra một bộ độ mà với thân phận của hắn cho rằng đẹp nhất.
Một chiếc quần tây màu nâu đất với vài đường kẻ sọc mờ màu đen, anh khoác thêm một cái áo sơ mi màu đỏ tía vào người.
Thu Phong mặc đồ xong từ trong nhà vệ sinh đi ra khiến hai vợ chồng nhà Minh Thuận bật cười.
Thấy thắc mắc Thu Phong liền hỏi "Hả? Hai người cười cái gì vậy ". "Chú nhìn lại mình đi Phúc" Vợ Minh Thuận vừa dùng tay bịt miêng vừa cười nói.
Nhìn lại bản thân Thu Phong thì đến bản thân anh còn mắc cười. Bộ quần áo anh phối màu chẳng ăn nhập với nhau, đã vậy còn đóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882956/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.