Cánh cửa thang máy mở ra, một cảnh tượng thanh lịch hiện ra trước mắt Thu Phong.
Nơi Thu Phong đang đứng là một đại sảnh tầng mười của tòa nhà hai mươi lăm tầng nằm trên con đường cái tấp nập người qua lại Lê Hồng Phong. Sàn của đại sảnh hoàn toàn được làm bằng gỗ bóng loáng, tường được sơn màu vàng trông rất quý tộc, đâu đấy vẫn còn sót lại mùi mới sơn. Bên hông của đại sản là một bàn tiếp tân cùng hai bộ ghế salon cao cấp và bàn thủy tinh dùng để tiếp khách.
Tiếp đó tới những thứ tuyệt đẹp khác như dãy đèn chùm bằng thủy tinh lấp lánh. Xuyên suốt hai bên đại sảnh là những máy ATM của đủ loại ngân hàng với các chậu cây xanh thẳm tươi tốt như vừa mới mua về. Trên tường còn treo những bước tranh mà Thu Phong không biết tên, anh chỉ biết một điều là những bức tranh đó tuyệt đối không hề rẻ.
Có điều không đúng khi Thu Phong bước vào đây là trong đây ngoài anh và Nhược Y ra hoàn toàn không có ai khác. Thu Phong lên tiếng “Tại …” “Vì đây là dành cho anh!” Nhược Y nói chen ngang Thu Phong rồi chống nạnh cười rất hồn nhiên. Thu Phong lại há miệng nói “Là …” “Vì tất cả những thứ này đều do ngài Đức Công làm riêng cho anh!”.
Thu Phong lại tính nói “Thế …” Chưa kịp nói câu nào thì Nhược Y như một cái máy phát thanh lia lịa nói “Toàn này gồm hai mươi lăm tầng, nó vừa được xây xong. Thuộc quyền sở hữu của ngài Đức Công, ông ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1882929/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.