"Tay mơ kinh doanh" gặp nhiều khó khăn, "cáo già thành phố" ra tay giúp đỡ.
Kế sách của Hứa Già rất đơn giản, có thể phát huy toàn bộ ưu thế của Bao Viên - bói toán vỉa hè. "Có một công viên tự do nằm ở phía đông cách không xa cửa tiệm, nơi đấy có rất nhiều thầy bói. Khả năng coi bói của cô chắc chắn cao hơn bọn họ đấy."
Bao Viên ưỡn ngực, đôi mắt tròn lóe sáng. "Đúng vậy, tôi mới là đệ tử chân truyền." Cô cũng không nghe Hứa Già nói hết, lập tức chạy ra ngoài.
Hứa Già nhìn bóng lưng tròn trịa kia, nói với Quan Tam: "Chờ xem. Cô ấy sẽ còn quay lại." Quan Tam biết người yêu mình rất thông minh, nên ngoan ngoãn tiếp tục lắng nghe. Hứa Già liếc cô một cái, nói: "Ăn mặc rách rưới như vậy, lại không có đạo cụ, ai tin được cô ấy chứ?"
Quả nhiên, đến ngày hôm sau, Bao Viên đáng thương lại ngồi xổm trước cửa tiệm.
"Lại làm sao nữa đây?" Quan Tam phiền não.
"Tôi vẫn chưa được ăn cơm." Bao Viên mở miệng nói một câu.
Hứa Già nín cười, mở cửa đi vào trong tiệm. Quan Tam hít sâu một hơi, chỉ tay vào Bao Viên một lúc lâu mới thốt ra: "Ăn... ăn... ăn đi.."
Bao đạo trưởng ăn uống no nê, sau đó dùng đạo bào vạn năng của mình lau miệng. Vẻ mặt cô đau khổ nói: "Hôm qua thu được chừng này." Cô duỗi ra bàn tay tròn vo của mình, vài đồng xu, trong đó có cả một mảnh tờ tiền nữa.
"Không phải chứ?" Quan Tam chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. "Nhặt tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/190688/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.