"Đạo chích" tâng bốc bản thân, "bốn tên" ngồi chờ chia của.
"Đến giờ rời giường rồi."
Trời mới tờ mờ sáng, Quan Tam đã lớn giọng hét toáng khắp căn phòng. Hứa Già dùng sức che lại hai lỗ tai. Nhưng "ma âm" quá mức khủng khiếp, nàng thực sự chịu không nổi, xoay người ngồi dậy, tức giận nói:
"Chị muốn gì đây?"
"Rèn luyện thân thể - chạy bộ." Ngữ khí Quan Tam kiên định.
Ngọn lửa nhỏ trong lòng Hứa Già lập tức bùng lên, lửa cháy hừng hực. Nàng túm lấy gối đầu giường ném vào Quan Tam.
"Chị có thôi đi không?"
Nàng vẫn còn ấm ức chuyện tối hôm qua. Đôi môi nàng bị giày xéo đến tê rần, xúc cảm của nàng càng lúc càng tồi tệ đến cực điểm, cảm giác như vừa chạy Marathon xong, mệt đến suýt ngạt thở. Nàng tuy chưa ăn qua thịt heo nhưng vẫn thấy heo chạy* mà, không phải sao? Trên TV, Internet, hay trong tiểu thuyết đều mô tả những khoảnh khắc hôn môi như trên thiên đường, tuyệt vời đến mê người. Vậy mà sao lúc nàng thực hành, lại như đang "giãy chết" vậy? Thôi vậy, biết làm sao giờ. Ai bảo nàng nhờ Quan Tam giúp đỡ, nàng nợ người ta mà. Thế nhưng mà sáng sớm như vậy, lại bắt nàng chạy bộ. Quan Tam, chị rốt cuộc muốn làm gì đây? Muốn huấn luyện em thành nhà vô địch thế giới chỉ để hôn môi với chị sao?
*Tục ngữ này có hàm ý: Bản thân chưa từng thực sự trải nghiệm chuyện gì đó nhưng cũng có từng nhìn thấy, hiểu biết chút ít.
Thái độ của Hứa Già đối với Quan Tam như vậy, nếu là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/190685/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.