Hàn huyên ngay trên bàn mạt chược, trong bữa tiệc lập mưu tính kế.
"Tôi nói em nghe nè."
Thấy Hứa Già ngây người không nói gì, Quan Tam bĩu môi. "Yêu quái có gì mà sợ, cần gì phải như thế?"
"Thực sự có yêu quái sao?" Đầu óc Hứa Già trống rỗng. Hơn hai mươi năm sống trên đời, thấy ma đã là kỳ tích rồi, thấy cả yêu quái thì đúng là "kỳ tích trong kỳ tích".
"Đừng có đứng sững như thế có được không?" Quan Tam bất mãn.
"Bên này đang bận rộn nè, em lại cứ đơ như gỗ thế kia. Mau xếp bàn chuẩn bị đánh mạt chược đi."
Hứa Già lúng ta lúng túng gật đầu, trong lòng khó tả. Sợ hãi? Mong đợi? Còn có chút hưng phấn.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chưa đến hai giờ chiều, tiếng chuông cửa vang lên.
"Đến đây." Quan Tam đáp lại tiếng chuông, lau tay vào quần áo rồi đi ra mở cửa. Trên mặt Hứa Già mang theo nụ cười thường ngày, nhưng trong lòng thì đang "xôn xao" không ngừng, nhịn không được muốn lét lút đánh giá.
Người đến là ba người, hai nam một nữ, vóc dáng từ thấp đến cao nối đuôi nhau đi vào. Một người đàn ông nhỏ con ở đằng trước có chiều cao không chênh lệch nhiều so với Hứa Già, nhỏ gầy bình thường. Nếu không nhìn kỹ, Hứa Già còn tưởng anh ta vẫn còn là một cậu thiếu niên. Người đàn ông kế tiếp ngược lại rất bình thường, dáng người bình thường, ngoại hình tầm thường, đặc điểm duy nhất khiến người khác ấn tượng là ba vết sẹo phía dưới mắt, dường như lấp lóe ánh sáng màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/190682/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.