Bao Viên lấy ra một đạo phù đặt lên trán Linh Ngọc, miệng lẩm bẩm. Sau đó lại lấy đạo phù ra, tung lên trời, giữa không trung hiện lên một màn ảnh, Bao Viên đắc ý nói: "Có thể thấy được ký ức trong đầu Linh Ngọc rồi."
Mọi người không chút kinh ngạc, tập trung nhìn lên trên không trung. Toàn màn hình đều là Mao Thuận, nghe thấy giọng Linh Ngọc nhưng không thấy người, lập tức hiểu ra màn ảnh kia phản chiếu hình ảnh trong mắt Linh Ngọc.
"Chị lại ra ngoài nữa à? Nhiều ngày nay thấy tinh thần chị không yên, có chuyện gì không thể nói được với em sao?" Là âm thanh của Linh Ngọc.
Trong hình, biểu tình của Mao Thuận dường như có hơi cáu kỉnh, nói: "Không có gì, chỉ là đi gặp một người bạn cũ ôn chuyện thôi. Chút nữa tôi sẽ quay lại."
Hình ảnh thay đổi, một cung tên bằng trúc cắm ở trên tường, thân tên dính một bức thư. Bức thư được mở ra, bên trong ghi: Một mình đến núi Sư Tử ở thành Bắc - Thuấn Hảo.
Hình ảnh lại giật giật, vị thiếu niên vừa nãy đánh nhau với Bao Viên xuất hiện, biểu tình hung ác độc địa, âm thanh lạnh lẽo thốt ra: "Không nhận ra ta sao? Nhìn bộ dáng này của ngươi, chắc là không nhớ rồi. Để ta nhắc lại nhé, hơn 1300 năm trước... Linh Sơn... Tru di tam tộc... Ồ, thay đổi sắc mặt rồi... nhớ ra rồi sao? Không sao, ta sẽ nhắc lại cho ngươi nhớ, tên ta là Viêm Cát - là trượng phu của Thuấn."
"Chị ấy đâu?" Âm thanh của Linh Ngọc run rẩy.
Viêm Cát cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/1421698/chuong-16-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.