Nam nhân mê gái vướng phải thảm kịch, nữ nhân bạo lực động thủ trút giận.
Nghiêm túc mà nói, Hứa Già chỉ mới trải qua hơn nửa năm đại học, cho nên cái nhìn đối với người tự xưng là bạn học, tên Ngụy Tử Kiệt kia không hề có nửa điểm ấn tượng. Nàng áp chế cơn khủng hoảng, nhẹ cười khinh bỉ, nói: "Phương pháp tiếp cận như vậy là xưa rồi."
Ngụy Tử Kiệt vươn tay ngăn lại cước bộ nàng định đi, vội vàng giải thích: "Bạn đừng hiểu lầm, mình là nghiên cứu sinh của trường này. Mình không có ác ý gì đâu, thật đấy... Chỉ là nhìn bạn quá giống với một người bạn học trước đây của mình. Bạn thật sự không phải là Lam Hinh sao?"
"Tên tôi là Hứa Già, là sinh viên tốt nghiệp đại học Tây Bắc gì gì đó. Hai tháng trước đến đại học N tham gia khóa đào tạo, chuẩn bị cho kì thi tuyển nghiên cứu sinh. Cậu hài lòng chưa?" Hứa Già cố ý giễu cợt mà nhìn anh. "Tôi sắp trễ giờ vào học rồi, xin cậu nhường đường."
Ngụy Tử Kiệt tao nhã tránh qua một bên, dùng tay làm tư thế mời. Hứa Già đến lớp học, tinh thần nàng không yên khi nghe giảng. Trực giác nói cho nàng biết người kia sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Quả nhiên, vừa kết thúc giờ học, Ngụy Tử Kiệt lại xuất hiện, ôn hòa cười, nói: "Liệu mình có vinh hạnh được mời bạn ăn cơm không?"
"Không!" Hứa Già không nể mặt, trực tiếp từ chối. Nàng phải mau mau đuổi người kia đi, gần đây có phải mình quá lơ là rồi không? Lại quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-ky-tinh-truyen/1421696/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.