“… Một vụ tấn công khủng bố nghiêm trọng đã xảy ra tại khách sạn xa hoa, bên đội đặc công đã phái lực lượng cảnh sát đến truy bắt, hiện tại toàn bộ con tin đã được giải cứu, tôi là phóng viên Tiểu Chung của đài X, hiện đang có mặt ở hiện trường để dưa tin…”
Ống kính di chuyển ──
Phó cục trưởng nghiêm túc nói: “Mọi người yên tâm, con tin đã được giải cứu bình an ra ngoài, bọn khủng bố thì nhảy lầu tự sát, chúng tôi đang kiểm tra thân phận của bọn chúng.”
Quản lý Lý (Quản lý đại sảnh): Kinh tởm! Bọn lưu manh đó không chỉ phá hủy thang máy trong tòa nhà! Đã vậy còn đánh bom nổ nát sân thượng!
Anh Bạch (Con tin) sợ hãi: “Thật đáng sợ, tôi cứ nghĩ mình sẽ chết.”
Ông Nhai (Con tin) còn đang trong tình trạng sợ hãi: “Tôi còn sống! Thật là kỳ tích!”
Cô Lư (em họ) (Con tin) khóc nức nở: “Hu hu hu hức hức hức hu hu hu…
Nhân viên cảnh sát A an ủi: “Cô đừng khóc, mọi chuyện đã ổn rồi.”
Nhân viên phục vụ hốt hoảng: “Thật đáng sợ! Cậu nhìn ở đây này, toàn là xác chết!”
Khung cảnh: Cáng cứu thương bận rộn chuyển người lên xe cấp cứu…
Trong phòng bệnh, Ngu Thanh cười chỉ vào TV: “Tấn công khủng bố, lý do hay đấy!”
Lương Liêm khen ngợi: “Nếu giải Oscar không thuộc về bọn họ thì không ai xứng đáng nhận giải.”
Lăng Tiêu giúp Âu Dương Huy chỉnh chăn mền.
Trong phòng hai người, máy điều hoà thổi vù vù, Âu Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-di-van-luc-chi-ma-lau-quy-anh/3092588/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.