Lang Vĩnh và người của Tô gia cũng không nghĩ tới, tên Trương Chí Bân này thế mà lại đi ngược lại con đường cũ, cứ thế đại trương kỳ cổ đến tận cửa, nhất thời cũng trở tay không kịp. Trương Chí Bân một mặt ý cười ngồi trong đại sảnh Tô gia, hoàn toàn là một bộ ta đây rất ghê gớm, căn bản cũng không coi những người khác ra gì. Tô Tân với nụ cười giả tạo, cứ thế ở đó gật đầu khom lưng, người biết thì hắn là Tô gia gia chủ, người không biết còn tưởng Trương Chí Bân mới là lão đại. Trương Chí Bân tùy tiện nói:
Mặc dù các ngươi chỉ là tiểu môn tiểu hộ, nhưng ngược lại cũng có vài phần khí thế của kẻ giàu xổi, nhìn qua vẫn không tệ chứ!
Tô Tân mặt tươi cười nói:
Trương thiếu gia thật sự là quá nâng đỡ chúng ta rồi, mặc dù chúng ta ở Xuân Thiên Thành có một mẫu ba phần đất, nhưng so với các vị vẫn còn kém rất nhiều.
Trương Chí Bân không thể phủ nhận gật đầu, nhìn một cái ra bốn phía, trên mặt lộ ra ý cười nói:
Nghe nói người của Thiên Linh Kiếm Phái đã đến rồi, trốn đầu giấu đuôi làm cái gì, không có mặt gặp người sao? Lang Vĩnh vốn đang trốn ở phía sau bình phong lén lút quan sát, cảm thấy tên này trước mắt rất lợi hại, ngồi ở đó giống như vô cùng phiêu miểu, đồng thời lại vô cùng tường hòa. Mặc dù nhìn qua hắn rất cuồng vọng, nhưng đây bất quá là một loại che giấu, người cuồng vọng rất dễ khiến người khác lơ là cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-chi-sat-luc-du-hi/5086079/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.