Chưởng quỹ ngân trang vừa hoàn hồn lại, lập tức bị tình cảnh trước mắt làm cho kinh ngạc ngây người. Thằng nhãi khốn nạn kia đang xỉa răng, còn thủ hạ của mình thì nằm một chỗ. Trương Chí Bân cười tủm tỉm nói: “Chưởng quỹ vừa nhìn đã biết bình thường thiếu rèn luyện, có mấy chiêu thôi đã ngất xỉu rồi, lại làm sao có thể lăn lộn tiếp ở bên ngoài chứ.” Chưởng quỹ vội vàng mặt tươi cười nói: “Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, nơi đắc tội, còn mong tiên sinh bỏ qua. Tại hạ tự nhiên có tâm hiếu kính dâng lên.” Trương Chí Bân đá một cước vào trên bàn, trực tiếp dồn chưởng quỹ vào góc tường, dùng ngón tay chỉ vào hắn nói: “Ngươi cái tên hỗn đản này, lời này là ý gì? Tiểu gia ta là kẻ ăn bám sao? Vừa rồi ngươi đã nhận chiếc đồng hồ cổ nạm kim cương phỉ thúy của ta, đòi ngươi năm mươi triệu một chút cũng không nhiều. Ta là người không thích nhất chịu thiệt, cũng không muốn chiếm tiện nghi của người khác, cái giá này là được rồi.” Chưởng quỹ mặt mày ủ rũ nói: “Đại gia cứ coi ta như cái rắm mà bỏ qua đi, ngài xem ngân trang của ta, tổng cộng tính ra cũng không đủ năm mươi triệu.” Trương Chí Bân nhe răng nhếch mép nói: “Ngươi đang hù dọa tiểu gia sao? Ngay cả năm mươi triệu cũng không có, ngươi còn mở ngân trang làm gì? Ta là người một mực là công bằng nhất, mười triệu một mạng người. Gia quyến của ngươi chắc hẳn ở phía sau phải không? Bây giờ ta đi giết bốn người,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-chi-sat-luc-du-hi/5085885/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.