Nhưng đến khi trời tối, mẫu thân vẫn chưa có ý tha thứ, ta lo lắng không thôi, liền đến từ đường tìm Ninh Yếm.
Chính điện lặng lẽ, ánh nến u ám.
Chỉ có mấy chục ngọn nến được thắp lên, cao thấp chênh vênh.
Ninh Yếm quỳ thẳng tắp ở giữa.
Ta rón rén bước vào.
"Ta mang chăn đến cho chàng, cứ lấy dùng tạm đi."
Ninh Yếm quay đầu nhìn ta.
"A Dư, ta đang chịu phạt, không thể lười biếng. Nàng về đi."
Ta thấy hắn quá cứng nhắc, liền quỳ xuống bên cạnh.
"Vậy ta quỳ cùng chàng."
Ninh Yếm không nỡ để ta khổ theo, nhưng bị ta kéo kéo đẩy đẩy một hồi, cuối cùng vẫn nằm cùng ta trải chăn dưới đất.
Ta chống cằm nhìn hắn.
"Ninh Yếm, tuy ta không biết vì sao chàng đ.á.n.h người, nhưng là thê t.ử của chàng, đương nhiên ta sẽ đứng về phía chàng."
Ánh mắt Ninh Yếm chợt sững lại, lặng lẽ nhìn ta, vành mắt dần đỏ.
"A Dư, chỉ có nàng là đối xử tốt với ta."
Hắn đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy ta, vùi đầu vào vai ta, giọng nghèn nghẹn:
"Nàng đừng đi, vạn lần đừng rời bỏ ta…"
"Liệt tổ liệt tông nhà họ Ninh đều đang nhìn đấy."
Ta nhìn quanh, cố ý lớn giọng: "Ta xin thề, sẽ không bao giờ rời xa Ninh Yếm!"
Không có tiếng sét đ.á.n.h.
Chỉ có ánh nến xung quanh lay động, phản chiếu trong mắt hai người chúng ta.
Ninh Yếm nhìn ta một lúc, bỗng siết eo ta lại, ghé sát bên tai:
"A Dư, ta vẫn chưa cùng nàng ở bên ngoài bao giờ."
"Hả?"
Ta ngẩn người: "Chàng nói gì vậy? Ở đây sao được?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-phu/5302832/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.