P&H
“Nếu có một ngày em ra đi, anh sẽ vẫn đứng dưới gốc cây này đợi em quay về.”
Cố Diệc Thành từ trong phòng đi ra đã là buổi chiều. Cậu đứng trên hành lang tầng hai nhìn xuống, ba mẹ cậu đang ngồi trên ghế sa-lon ở phòng khách, phá lệ không ra ngoài xã giao, thỉnh thoảng truyền đến tiếng họ nói chuyện, loáng thoáng có thể nghe ra họ đang nhắc đến tên cậu.
Cố Diệc Thành quay lại phòng của mình, nếu muốn ra ngoài, nhất định phải đi ngang qua phòng khách. Cậu cũng không muốn hứng chịu nắm đấm của cha mình.
Một lát sau, Giang Dung tới gõ cửa mang cơm vào cho cậu. Thấy cậu đang nằm trên giường đọc sách, cười nói: “Con trai, mẹ vừa nói chuyện với cha con, tới kỳ nhập học còn một tháng, hay con hẹn Thư Hàm và Hàn Duệ đi du lịch châu Âu đi?”
Cố Diệc Thành cười cười, “Vậy mẹ mua vé máy bay cho con, vé cho hai người ấy.”
Giang Dung tức giận đặt cơm lên bàn, nói: “Ăn đi, biết con đói bụng rồi.”
Cố Diệc Thành do dự rồi cũng ngồi dậy ăn hai miếng.
Giang Dung định ngồi xuống bên giường cậu, thấy ở đầu giường có một máy bay điều khiển từ xa: “Sao lại chơi cái này?” Nhìn kỹ thì thấy nó đã bị gãy làm hai: “Hư rồi thì vất đi.” nói rồi định đưa tay lấy.
Cố Diệc Thành vội giành lại, ôm vào ngực, hét lên: “Đừng xen vào chuyện của con có được không?”
Giang Dung giật mình, lập tức nhận ra có lẽ có liên quan đến cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-mi-da-heo-dem-chua-tan/3216172/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.