Liễm vừa nói ra, mọi người liền xôn xao.
Nam Cương khổ ải, Tề Việt nhiều lần cố chấp xâm phạm biên giới mọi ngườiđều biết, bởi vậy, không ai có thể ngờ một công tử nhà quan từ nhỏ đãsống trong sung sướng, lại muốn trấn thủ Nam Cương, lại còn lập ra lờithề không dẹp yên Tề Việt quyết không thú thê sinh tử.
Trong lòng của ta có một chút bùi ngùi không nói nên lời, không hẹn mà nhớ đến cáingày ở Nam Sơn cư, hắn bảo tỷ đừng lo lắng, nói rằng hắn đã có cách ứngphó, thật không ngờ là dùng cách này.
Hắn cũng biết chừng mực, không hề nói lời kháng chỉ, lời nói có tình có lý, khiến cho kẻ khác không tìm ra nửa phần không phải.
Kỳ thật khi còn ở Mạc Bắc, ta liền nhận ra Liễm không phải cái gì cũngkhông biết, không phải là đứa trẻ đơn thuần, trẻ người non dạ, ta hiểurõ, hắn cũng hiểu rõ, những việc ta biết, hắn cũng đều biết, chẳng qualà do trời sinh tính tình cao ngạo ngay thẳng, không muốn nguỵ tạo, cũng không muốn sống cuộc sống đấu đá lẫn nhau mà thôi.
Hôm nay hắn ứngđối khéo léo như vậy, nhanh nhẹn ngăn chặn ý định tứ hôn của hoàngthượng, thật ra ngay đến ta cũng muốn vỗ tay khen ngợi, nếu như khôngphải vì hắn xin đến Nam Cương, đi mất năm năm, thời gian lâu như vậy.
Ta thấy sắc mặt phụ thân dù rằng vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt lại hơi trầm xuống, còn mẫu thân ngay cả vẫn mỉm cười lễ nghi, nhưng nét mặtcũng ẩn giấu vài phần đau thương, cho dù đã cố gắng che giấu nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-ky-kinh-hong-chieu-anh/1491234/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.